Thế giới của chúng ta rộng lớn và kỳ lạ, và Hà Nội có cả hai đặc tính đó, đã vậy còn kỳ lạ và rộng lớn một cách vẻ vang.
Lá Thư Hà Nội Của Một Ông Tây – Trần Văn Giang (ghi lại)



Thế giới của chúng ta rộng lớn và kỳ lạ, và Hà Nội có cả hai đặc tính đó, đã vậy còn kỳ lạ và rộng lớn một cách vẻ vang.

Ông điên từ một lần đầu
Tới lần đuôi đứt ruột rầu rĩ đau
Tuyệt mù biển cạn sông sâu
Bụi hồng tản mác trước sau bây giờ

Người An Nam chắc chắn là tộc người ưu trội so với các dân tộc xung quanh. Người Cao Miên, Ai Lao và Xiêm La đều không thể chống lại được họ. Không một dân tộc nào trong Đế quốc các xứ Ấn Độ có những phẩm chất như họ.

Một bài thơ hay nhất về MẸ…

Một bài thơ mà ở tuổi già ai cũng thấγ mình trong đó…

Ở Việt Nam giờ đây, còn được bao nhiêu người như thế nhỉ?

Chúng ta thường dùng câu “tâm đầu ý hợp” để chỉ việc hai người thấu hiểu rất rõ về nhau…

Đối với những “người giả dối, không thật lòng” người đời thường gọi là “kẻ hai mặt” là quá đủ rồi… Ở đây, người mang đến “174 mặt” được csvn gọi trân trọng là “Boác HÙ!”

Giá trị đã thaγ đổi, đảo lộn…

Cho đến ngày nay, chúng vẫn còn một số chữ cổ thường đã bị mất nghĩa hoặc bị hiểu sai.