Chúng ta không nhìn thấy sự vật như chính sự vật, mà nhìn thấy chúng như chính chúng ta (We don’t see things as they are. We see them as we are).
Đảng tranh ở Hoa Kỳ thời đại dịch – Trần Hữu Thục.



Chúng ta không nhìn thấy sự vật như chính sự vật, mà nhìn thấy chúng như chính chúng ta (We don’t see things as they are. We see them as we are).

Sau năm 1975, hầu hết bảng tên những con đường mang tên các nhân vật lịch sử có liên quan đến các vua nhà Nguyễn như Phan Thanh Giản, Lê Văn Duyệt, Võ Tánh, Ngô Tùng Châu, Trương Tấn Bửu, Trương Minh Giảng, Đỗ Thành Nhân, Petrus Ký, thậm chí cả Phan Đình Phùng đều bị tháo gỡ xuống, thay vào đó là tên những nhân vật đương đại cha căng chú kiết, thổ phỉ… Thiệt hết biết!

Như vậy là nước ta hết đĩ (xướng ca) rồi chăng? Không phải như vậy. Xướng ca ngày nay rất có loài là đàng khác; được trọng vọng hơn cả sĩ của “Sĩ, nông, công, thương”; là thần tượng của vô số người.

Ngôn ngữ thể hiện sự dốt nát là vậy. Ngôn ngữ còn thể hiện cái ác của lãnh đạo.

Thật không có quốc gia nào mà tướng lãnh đi tù nhiều như ở cái đất nước vinh quang, hạnh phúc thứ 5 trên thế giới này.

Cái TÔI nó lớn quá. Lớn hơn cả vận mệnh dân tộc.

Đặng Dunh Mài Kiếm dưới Trăng: Hình ảnh hào hùng của của một tráng sĩ bạc đầu vẫn kiên gan mài kiếm dưới trăng mong khôi phục đất nước khỏi tay giặc Tàu..

“Trong thực tế, đã có biết bao trường hợp những bài thơ được dịch sang tiếng ngoại quốc trở thành đại họa cho tác giả.” Đó là hậu quả tất nhiên từ trình độ non yếu của người dịch.

Phải chăng, hành trình suốt cuộc đời nhọc nhằn, láo nháo, và hỗn độn này, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình?

Người Việt không những gọi người Trung Quốc là Tàu mà còn gọi họ là Ba Tàu.