Không thể nào còn mong mỏi hay mơ ước có một Sàigòn trước 75, hay một Hà nội trước 54. Nghĩ mà buồn… Thật buồn!
Chuyến Đi Nhớ Đời – Vương Văn Quang



Không thể nào còn mong mỏi hay mơ ước có một Sàigòn trước 75, hay một Hà nội trước 54. Nghĩ mà buồn… Thật buồn!

“Thì cứ cư xử nhã nhặn với nhau.”
(nguyên văn: “Be nice to each other.”)

Người Việt thích lót chữ “Thị” cho con gái là dấu vết và nhắc nhớ tới mẫu hệ của Việt tộc ta; lót chữ “Văn” cho con trai là muốn con mình học giỏi, thi đậu, thành đạt.

Nước nghèo và dân ngu đâu có phải vì vận xui! Hậu quả là vì sự lựa chọn sai lầm của người lãnh đạo quốc gia.

Thủ phạm gây ra đại bi kịch này cho nhân loại, chính là Marx.

Trèo dốc mãi thì ngựa phải chồn chân; Đã đến bờ thì thuyền tất phải đụng cầu. Cuộc đời là thế.

Dân tộc này là một dân tộc không có thói quen, truyền thống lập và giữ gìn văn khố, bảo tàng viện dân gian?

ĐTg Quàng Đại Chân bán muối nhằm giờ trung. Đảng ta lần lượt rồi sẽ như con… tự do. Ai tai!

Những kẻ này đã góp phần lật đổ chế độ nhân bản VNCH và xây dựng nên một chế độ man di, tàn bạo gây thống khổ cho toàn dân suốt gần 44 năm dài…

CSVN bBến xã hội Việt Nam thành xã hội suy đồi và giả dối đến mức chưa từng có từ trước tới nay trong văn hoá Việt…