Không tin cũng phải tin

.

.

 

– Tôi tin được không khi cán bộ đội chống ma túy là trùm buôn bán ma túy.

– Tôi tin được không khi sĩ quan cao cấp công an chống cờ bạc lại là trùm cờ bạc.

– Tôi tin được không khi một thượng toạ chức sắc của Phật giáo lại không hiểu gì đạo Phật.

– Tôi tin được không khi Bộ trưởng Giáo dục lại là kẻ đạo văn và xài bằng giả.

– Tôi tin được không khi Bộ trưởng y tế lại là chỗ dựa lưng cho bọn buôn thuốc giả.

– Tôi tin được không khi một tổng biên tập tờ báo lớn miệng luôn mồm yêu nước, thương dân, sống chết với đồng bào, gắn bó với đảng, ray rứt với hiện tình đất nước, sau khi thu vén được món tiền to liền đem hết vợ con, cháu chắt chuồn qua Mỹ, mua nhà, sắm xe, mở công ty.

– Tôi tin được không những cán bộ lương chẳng bao nhiêu mà xây nhà hàng trăm tỷ, con học nước ngoài, vợ toàn xài hàng hiệu, rượu uống một chai hàng chục triệu.

– Tôi tin được không khi những quan chức ngành giáo dục khắp nơi trên đất nước bán chỗ dạy học cho các giáo viên với giá hàng trăm triệu.

– Tôi tin được không những cán bộ, nhân viên có nhiệm vụ giữ rừng lại là những tên lâm tặc phá rừng.

– Tôi tin được không những cán bộ giữ cánh cửa biên giới lại là những kẻ buôn lậu hoặc tiếp tay cho buôn lậu mang những chất độc giết người vào cho nhân dân tiêu thụ đầu độc người dùng.

– Tôi tin được không những cán bộ thanh tra, lực lượng chống tham nhũng lại là những kẻ tham nhũng kinh khiếp nhất.

– Tôi tin được không những tổng biên tập báo, những nhà báo chống tiêu cực lại là thành viên thân cận với những quan chức tham ô, hối lộ, những doanh nghiệp vi phạm nghiêm trọng, những đám xã hội đen, những tập đoàn Mafia.

– Tôi tin được không khi những cảnh sát giao thông không làm đúng chức trách của mình là giữ gìn và điều tiết giao thông mà chỉ đi thu tiền mãi lộ.

– Tôi tin được không khi những lãnh đạo hôm qua còn hò hét quốc kế dân sinh, hô hào phong trào yêu nước, chống tội phạm… hôm nay đã là tội phạm đứng trước vành móng ngựa.

– Tôi tin được không khi lãnh đạo giáo dục bắt các cô giáo phải đi hầu rượu quan chức như gái bia ôm

– Tôi tin được không khi bệnh nhân vào cấp cứu với bệnh trạng thập tử nhất sinh, muốn được thăm khám phải đóng đủ tiền thì các cán bộ y tế mới cho phép tiến hành cứu người.

– Tôi tin được không khi bệnh nhân phải nằm bốn người trên một giường và bộ trưởng y tế khi đến thăm lại lấy làm ngạc nhiên với tình trạng quá tải ấy.

– Tôi tin được không khi hàng ngàn Tiến sĩ không rành về lãnh vực mình được cấp bằng, cũng chẳng biết một ngoại ngữ nào và gần 60% là quan chức hoặc công chức.Người ta còn có dự án tiêu chuẩn hoá Tiến sĩ xuống tận cấp phường. Muốn có bằng, họ phải tốn tiền hàng trăm triệu cho đến tiền tỷ.

– Tôi tin được không khi lãnh đạo cấp cao nói một đường làm một nẻo, và toàn nói sáo rỗng, máy móc và không thực tế.

– Tôi tin được không khi những công bộc của dân suốt ngày tìm đủ mọi cách, mọi biện pháp để vơ vét những đồng tiền của dân, bày ra đủ thứ thuế, đủ thứ trạm để bóp cổ dân.

– Tôi tin được không khi biết rằng đa số thực phẩm đều có chứa chất độc nhưng rồi cũng phải tiêu thụ nó để tiếp tục sống dù biết đó là con đường ngắn nhất đi đến nghĩa trang.

– Tôi tin được không khi các quan chức tiếp các phái đoàn viện trợ kinh tế cho ta lại chiêu đãi những loại rượu đắt tiền đến độ đoàn các nước phải kinh ngạc vì bản thân họ cũng không bao giờ dám dùng đến vì giá quá cao. Đang đi xin mà xài thế thì làm sao người ta giúp.

– Tôi không tin những người viết sử có thể lãng quên những anh hùng liệt sĩ của cuộc chiến tranh chống xâm lược phương Bắc, bóp méo lịch sử vì sợ mất lòng kẻ thù.

– Tôi không tin người lãnh đạo cao cấp nhất của quân đội lại ra lệnh cho chiến sĩ của mình không được nổ súng khi kẻ thù chiếm đảo để biến họ thành những tấm bia cho quân xâm lược tập bắn.

– Tôi không tin trong thời đại này người ta có thể đưa hết con cháu, bà con xa gần, sui gia, dâu rể ra làm quan, nắm hết chức vụ quan trọng trong địa phương mình phụ trách.

– Tôi không tin người ta có thể đăng tin cung cấp luận án tốt nghiệp, bán bằng giả trên mạng xã hội với địa chỉ và số điện thoại rõ ràng. Và đa số cán bộ đều sử dụng loại bằng này. Trong lúc hàng ngàn sinh viên tốt nghiệp chính quy phải thất nghiệp.

– Tôi không tin có thứ chính quyền đi cướp đất của dân, mua đất của dân giá rẻ mạt, không mua được thì cưỡng chế, sau đó bán lại cho doanh nghiệp với giá gấp trăm lần để bỏ túi.

– Tôi tin được không khi người ta bị bắt vào đồn công an sau đó bị chết vì lý do tự tửbằng sợi dây thun.

– Tôi tin được không khi có những người đảng viên, đang làm quan chức lại đã, đang và sẽ có trong mình cái thẻ xanh sẵn sàng định cư ở nước ngoài.

– Tôi không tin những người cộng sản lại giàu có và ăn chơi, tiêu xài gấp trăm lầnnhững tài phiệt tư bản. Họ vung tiền khiến cho những đại gia tư bản phải xanh mặt.

Tôi còn hàng trăm điều không tin nữa, nhưng đau đớn thay đó là sự thật.

Tôi không tin nhưng rồi phải chấp nhận đó là thực tế diễn ra hàng ngày trên đất nước ta.

Mà như thế thì làm sao mà tiến nhanh, tiến mạnh được? Chỉ có nước đi thụt lùi.

.

Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=ZbVMkVNP3tI

.

Tác giả Đỗ Duy Ngọc

.

Không tin cũng phải tin – Đỗ Duy Ngọc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *